"" Đôi khi rất khó để chúng ta sống đúng với chính mình, chúng ta thử sống thật với chính mình cuộc số sẽ có khác hay không. ""
Rất khó để có cảm giác có duyên với một người, cảm giác ĐÚNG NGƯỜI rất quan trọng, Anh không quan tâm mọi người nói anh và cô có dành cho nhau hay không.
Duyên đến trong thời điểm không thích hợp, rõ chỉ là một tiếng thở dài, vì những kế hoạch của cô đã được sắp đặt từ rất lâu trước khi anh và cô gặp nhau
Đằng sau những ngày nhiệt tình và sôi nổi, đằng sau những khóa học đỉnh cao kiến thức và trải nghiệm kinh doanh. Anh và cô được sống với chính con người mình, tìm được nhau trong bóng tối, cả khi nhắm mắt đi giữa hàng ngàn người. Niềm vui đơn giản chỉ là cùng nhau trong một góc café quen thuộc, nhạc thì ấm và lòng thì thanh thản. Hoặc chỉ những lúc trốn học, cuộn vào lòng ai đấy mà ngủ trong ngày đông, nhắm mắt cảm nhận dường như mình đang sở hữu được hạnh phúc.
Mong muốn của con người nhiều khi đơn giản lắm, một người ở cạnh, lòng bớt cô đơn. Hay chỉ đơn giản được thức dậy thật muộn, ăn sáng muộn, và thong thả nói chuyện chứ không phải hấp tấp vội vàng lên tàu xuống xe.
Người ta đón nhận tình yêu nhiều, đau nhiều, và làm đau người khác cũng nhiều… rồi dằn vặt nhiều quá, rồi nghĩ cũng nhiều quá.
Người ta đón nhận tình yêu nhiều, đau nhiều, và làm đau người khác cũng nhiều… rồi dằn vặt nhiều quá, rồi nghĩ cũng nhiều quá.
Anh yêu cô, cô yêu anh. Tại sao mọi chuyện không cứ thế mà giản đơn?
Nhưng không, người ta yêu nhau. Còn cô đối với anh thì sao, anh ở cạnh cô như thế nào, mà để cô tuột mất đôi tay…
Nhưng không, người ta yêu nhau. Còn cô đối với anh thì sao, anh ở cạnh cô như thế nào, mà để cô tuột mất đôi tay…
Ngồi trong không gian yên tĩnh của quán café, với mưa và gió lạnh của Hà Nội, những âm thanh của bài hát cứ vang lên
“Hạnh phúc chẳng lớn lao để em phải khát khao
Phải khiến em nghĩ nhiều dù biết rồi anh sẽ mất em
Cuộc sống quá tấp nập vòng tay em đã quá chật
Anh hãy bước ra khỏi cuộc vui của em”
Phải khiến em nghĩ nhiều dù biết rồi anh sẽ mất em
Cuộc sống quá tấp nập vòng tay em đã quá chật
Anh hãy bước ra khỏi cuộc vui của em”
“Một người sống với ước vọng
Một người vẫn yêu thật lòng
Rồi anh sẽ yêu thêm một ai cần anh”
Một người vẫn yêu thật lòng
Rồi anh sẽ yêu thêm một ai cần anh”
Rồi mấy năm sau nữa, chẳng biết, tay anh có còn vừa bất cứ bàn tay nào khác không…
Rồi còn tìm được ai như thế nữa…
Hết lòng yêu ai như thế nữa…
Rồi còn tìm được ai như thế nữa…
Hết lòng yêu ai như thế nữa…
Anh nhìn ra cửa sổ, góc bé bé quen thuộc, tự hỏi cô đang ở đâu, và đang trong tay ai mất rồi.
Quay trở về Hà Nội, nơi anh thuộc về, có người cũng đang nhớ anh, rồi biết đâu, vẫn ngày ngày nhớ cái hơi ấm của một vòng tay nơi Hà Nội.
Nguồn sưu tầm - Nguyễn Xuân Tùng



0 nhận xét:
Đăng nhận xét